Thưởng thiện phạt ác

      14

Thạch Phá Thiên chỉ ngẩn tín đồ ra một dây tkhô cứng ngôi trường tìm của Bạch Vạn Kiếm đã pngóng ra nhánh nhỏng điện chớp. Mũi tìm nhằm mục tiêu đâm vào trước ngực đại trượng phu hắn quát mắng to:

-Ngươi tính sao đây?

Thạch Phá Thiên thản nhiên hỏi:

-Bạch sư phó sử chiêu vừa rồi ở trong tìm pháp như thế nào kia trên hạ không thấy qua.

Bạn đang xem: Thưởng thiện phạt ác

Bạch Vạn Kiếm thấy Thạch Phá Thiên thân thời gian chỉ khe chết choc chừng sợi tóc cơ mà đàn ông chẳng run sợ gì lại còn hỏi mang đến kiếm pháp, thì trong tim hắn không ngoài thán phục bé fan can đảm. Hắn hỏi lại:

-Ngươi không học qua thiệt ư ?

Thạch Phá Thiên khước từ.

Bạch Vạn Kiếm nói:

-Bây tiếng ta ao ước giết thịt ngươi thiệt dễ dàng nhỏng trsinh hoạt bàn tay dẫu vậy ta cho rằng bậc nam giới ân oán cần đến rõ ràng. Vừa rồi nhì bằng hữu bọn họ Ðinh vây tấn công ta, ngươi vẫn tất cả ơn xông ra giải vây. Vậy bây giờ ta tha mang lại ngươi, thay là rước một mạng đổi một mạng, chúng ta không thể nợ nhau gì nữa. Từ đây tới đây, ngươi chớ bao gồm há miệng to khoác lác Kyên ô đao pháp là tương khắc tinc của Tuyết Sơn Kiếm pháp nữa nhé!

Thạch Phá Thiên gật đầu đồng ý đáp:

-Tại hạ vẫn bảo là tất yêu địch lại Bạch sư phó được. Bạch sư phó! Tại hạ suy nghĩ ra rồi. Chiêu kiếm vừa rồi của Bạch sư phó dường như giải khai chẳng trở ngại gì.

Nói kết thúc chàng hóp ngực lại đến lũng xuống mấy tấc rồi vung bé dao chặt củi lên gạt ngang. Chát! Dao Kiếm đụng nhau phạt ra giờ kêu quyết liệt. Tkhô cứng ngôi trường kiếm vào tay Bạch Vạn Kiếm bị gãy đôi, vị nội lực Thạch Phá Thiên ghê gớm quá!

Bạch Vạn Kiếm ghê hãi biến sắc. Hắn hất chân trái một chiếc, một tkhô hanh trường tìm khác ở dưới đất nhảy lên nhẩy vào tay hắn.

Véo, véo, véo ! Bạch Vạn Kiếm sử luôn luôn mấy chiêu thức bình thường về luyện công của phiên bản phái một phương pháp rất là thần tốc.

Thạch Phá Thiên trông hoa cả đôi mắt. Ðang lúc tuỳ thuộc luống cuống, đùng một phát cổ tay đại trượng phu trúng tìm. Con dao chặt củi chũm không chặt rớt xuống khu đất.

Ngay khi ấy tkhô nóng trường kiếm của Bạch Vạn Kiếm đang chỉ vào trước ngực cánh mày râu. Hắn rung tay một cái, mũi kiếm chạy xoay quanh vạt áo trước vùng ngực một vòng tròn. Thủ cố gắng nhưng mà khiếp lực của hắn đang đi đến nơi xuất xắc diệu. Thanh tìm giựt ra, tía mhình ảnh áo tròn trĩnh rớt xuống. Thế là vạt áo trước vùng ngực Thạch Phá Thiên gồm một lỗ thủng to bằng mồm chén bát. Cả tía lần áo đại trượng phu gần như bị mũi tìm địch thủ khoét một vòng tròn, nhằm hnghỉ ngơi cả domain authority thịt ra.

Bạch Vạn Kiếm lại rung tay một cái.

Thạch Phá Thiên la lên:

-Úi chao!

Csản phẩm cúi đầu quan sát xuống thì trước vùng ngực cánh mày râu mũi tìm vẫn in vào sáu dấu rướm ngày tiết. Mũi tìm chui vào ko sâu đề nghị không đau khổ gì.

Bọn môn đồ phái Tuyết Sơn reo hò:

-Chiêu "Tuyết hoa lục xuất" thật là xuất xắc diệu!

Bạch Vạn Kiếm nói bằng một giọng vô cùng lễ phép:

-Cảm phiền đức các hạ về trình với lệnh sư là phái Tuyết Sơn bao gồm điều vô lễ.

Hắn thấy Thạch Phá Thiên không hiểu biết cả cho mấy chiêu trò thô thiển thời gian nhập môn của phái Tuyết Sơn thì rõ ràng đại trượng phu không hẳn là đệ tử bạn dạng phái thiệt, chđọng chưa hẳn chàng nhái dối. Mặt không giống thái độ hành động và tính nết con trai khác Thạch Trung Ngọc. Hắn lẩm bẩm:

-Bất luận gã có phải là Thạch Trung Ngọc hay không, hôm nay tôi cũng tránh việc giết thịt xuất xắc bắt gã. Chiêu "Tuyết hoa lục xuất" kia chỉ nên để chình ảnh cáo phái Kyên Ô đang lên khía cạnh nói phét bản thân gửi vào người gã để gã nhớ mang mà lại thôi.

Bạch Vạn Kiếm nghĩ về vậy rồi liệng thanh hao ngôi trường tìm xuống ôm thi thể nhì thương hiệu sư đệ lên. Hắn đã biết thành nhức tmùi hương về tra cứu đồng môn, lại từ thứa hẹn vì mình khiến cho chó năm thương hiệu sư đệ buộc phải uổng mạng bên dưới bàn tay anh em chúng ta Ðinch. Không đề xuất lòng được, hắn đành nhằm hai giòng lệ tuôn rơi. Các tên môn đệ khác ôm ba xác cơ lên.

Bạch Vạn Kiếm hằn học tập la lên:

-Bất Tam! Bất Tứ! Hai thương hiệu lão tặc kia! Mối thù này gắng như thế nào phái Tuyết Sơn cũng bắt buộc trả. Ta mong muốn rằng nhị tên lão tặc đừng khai tử thừa nhanh chóng.

Ðoạn hắn quay trở về bảo bầy sư đệ:

-Chúng ta đi thôi!

Ðoàn người chạy lẹ ra khỏi khu rừng rậm cây, chẳng ai thèm ngoái cổ lại ngó Thạch Phá Thiên mang một lần.

Thạch Phá Thiên thấy dưới khu đất còn vết ngày tiết loang lổ. Mấy đoạn đao tìm gãy quăng quật quăng quật trên kia. Ðàn quạ bay trên đầu réo lên quàng quạc. Trước chình ảnh vật dụng điêu linch, lòng đàn ông ko khỏi nảy ra một côn trùng thê lương.

Cmặt hàng nhặt bé dao chặt củi lên bự tiếng gọi:

-A Tú! A Tú!

Chàng chạy lại sau nơi bắt đầu cây cơ mà ko thấy người vợ làm việc kia nữa. Cmặt hàng trường đoản cú hỏi: Hay người vợ về trước rồi?

Thạch Phá Thiên lật đật chạy về Sơn cồn lại call luôn mấy tiếng:

-A Tú! A Tú!

Nhưng chẳng hồ hết ko thấy A Tú cơ mà cả Sử bà bà cũng loại bỏ rồi.

Thạch Phá Thiên rất đỗi hoang mang và sợ hãi. Csản phẩm chú ý xuống khía cạnh đất thấy mấy hàng chữ viết bằng cục than, tuy nhiên phái mạnh lưỡng lự chữ nên chẳng gọi nghĩa ra sao, với mang lại đấy là Sử bà bà thuộc A Tú đi rồi viết chữ vướng lại.

Ban đầu Thạch Phá Thiên cảm thấy vắng lặng, tuy nhiên tự thusống nhỏ dại, cánh mày râu đang quen với cảnh cô đơn lãnh lẽo, yêu cầu chỉ với sau một dịp nam nhi vẫn trở lại thái độ mặc nhiên.

Hiện giờ lốt thương trước vùng ngực không rướm huyết ra nữa. Csản phẩm xé một mảnh ngôi trường bào nhằm đậy địa điểm áo rách nát trước ngực rồi bụng bảo dạ:

-Họ đi cả rồi ta cũng đi thôi. Bây giờ đồng hồ chẳng có chuyện đi kiếm má má cùng nhỏ A Hoàng.

Hiện giờ chẳng tất cả ai mang lại search con trai nhằm vấn đề Đấng mày râu Cảm Xúc trong lòng thỏng thái vơi nhõm. Chàng thiết lập con dao chặt củi rồi ra đi bờ sông.

Thạch Phá Thiên ra mang đến bờ sông. Csản phẩm nhác trông làn nước mênh mông, sóng vỗ tị nạnh bòn. Ven bờ không tồn tại một phi thuyền nào.

Ðảo Tử Yên không đem chi làm lớn. Thạch Phá Thiên pngóng chân chạy chỉ vào một giờ đồng hồ là xung quanh không còn một vòng.

Cmặt hàng vẫn chẳng thấy thuyền bè cổ bỏ ra không còn. Csản phẩm phóng khoảng ánh mắt ra ngoài xa cũng không thấy bóng một cánh buồm làm sao. Nguyên hòn đảo Tử Yên bé nhỏ bé này ở vào chỗ phân đưa ra nhỏ tuổi hẹp. Chẳng số đông nước tung xiết mà ngóc sông chật thuôn, bắt buộc trước ni vẫn không có thuyền đậu. Thạch Phá Thiên đứng bên trên bờ sông ngơ ngẩn một hồi rồi bụng bảo dạ:

-Ta đành ngơi nghỉ lại phía trên thêm mấy ngày nữa, nhằm chờ xem bao gồm thuyền btrằn chạy qua ko rồi đã liệu. Nếu không có thì mình học tập bơi lội dưới nước cũng tốt. Sau này vạn duy nhất mình bị bạn ta đẩy xuống sông sẽ không còn cho nỗi tâm thần sợ hãi thuộc hạ luống cuống cùng uống nước mang lại phình bụng như chuyến vừa qua.

Rồi chàng từ nhủ:

-Ừ mà lại bản thân cấp vã bong khỏi khu vực đây có tác dụng chi? Nào Ðinh Bất Tam, Bất Tứ gia gia, như thế nào Ðinh Ðinch Ðang đang, như thế nào Bạch sư phó, ai cũng ước ao tiến công chết mình mà lại mình ko địch nổi bọn họ. Chi bởi cđọng ẩn núp trên đây lại yên thân rộng.

Thạch Phá Thiên còn vẫn ngơ ngẩn xuất thần thì đùng một cái bên chân cánh mày râu gồm tiếng sột sạt. Một con thỏ rừng từ vào bụi rậm chạy ra. Cmặt hàng lật đật vẫn nửa ngày trời không được nhà hàng siêu thị gì cần bụng đói meo.

Từ mấy ngày hôm trước đàn ông dường như không dám team lửa để nấu nướng vì chưng sợ địch nhân biết nhưng tìm đến, quý ông chỉ lót dạ toàn bằng trái thị. Bây tiếng quý ông thấy thỏ rừng chạy ra thì phấn chấn cực kỳ. Chàng lập tức rút bé dao chặt củi bên mình ra đâm tới. Con thỏ rừng này nhanh chóng khác lại. Nó né mình đi tách ngoài. Nhưng Thạch Phá Thiên chuyển phiên đao lại nkhô hanh nlỗi chớp chém đứt đôi còn thỏ rừng.

Chàng cúi xuống để nhặt thì vào óc vụt nẩy ra một ý suy nghĩ. Csản phẩm lẩm bẩm:

-Vừa rồi mình xoay đao một chiếc chém nhẹm bị tiêu diệt thỏ. Cách chuyển đao này hợp lý là gắng lắp thêm bố trong chiêu số "Trưởng mang phân tách chỉ" nhưng Sử bà bà sư phú vẫn dạy dỗ mình? Ðúng rồi! Không còn không nên nữa. Thế thì chiêu này chưa phải nhất định chỉ chăm dùng làm ứng phó cùng với chiêu " Lão bỏ ra hoành tà", ma còn cần sử dụng vào việc khác nữa cũng rất được.

Thạch Phá Thiên lại sực nhớ mang lại cthị trấn gì, ngay lập tức bụng bảo dạ:

-Vừa rồi mình nạm bé dao chặt củi đâm con dã thỏ chỉ nên tình cờ thuận tay pđợi ra, nhưng này lại phù hợp với chiêu tìm nhưng Bạch sư phó đã áp dụng để kìm giữ mình. Con thỏ này còn có học tập tìm pháp gì đâu, chỉ né mình đi một cái là rời ngoài. À yêu cầu rồi! Thế ra fan ta tấn công bản thân thì bản thân có hai cách để đối phó: một là né tránh, nhì là đỡ gạt, chứ không nhất thiết buộc phải thi triển chiêu nọ xuất xắc cố cơ. Nguyên ổn vào đời Thạch Phá Thiên, đàn ông chưa được ai dạy võ công cho 1 phương pháp đích đáng.

Tạ Yên Khách, Ðinc Bất Tứ đọng bao gồm dạy dỗ chàng võ nghệ nhưng lại hầu như không phải vì chưng lòng xuất sắc mà lại truyền thụ.

Ðinc Ðang, Sử bà bà truyền dạy dỗ phxay thay nã cùng đao pháp Mặc dù không tồn tại ý suy nghĩ ám muội, tuy nhiên cũng có thể có dụng tâm tư tình cảm kỷ. Một đằng chỉ cầu làm thế nào cho phái mạnh được bay mạng, một đằng lại hy vọng dùng Kyên ổn ô đao pháp để hạ Tuyết Sơn tìm pháp. Còn những điều khẩn yếu hèn về võ thuật nhỏng biện pháp thay đổi chiêu trong lúc lâm địch, công làm thế nào, thủ gắng như thế nào, ngôi trường thích hợp đỡ gạt né tránh?... là gần như hiệ tượng cnạp năng lượng phiên bản về võ thuật thì chẳng ai dạy đại trượng phu cả.

Thậm chí Bạch Vạn Kiếm thi triển Tuyết Sơn Kiếm pháp phức hợp là cầm cố con trai vẫn ứng phó được hết, cho chiêu "Triều thiên thế" bình thường độc nhất vô nhị thì con trai lại phân vân đường cù trsinh hoạt nhằm bị không thắng cuộc.

Bây giờ nhân câu hỏi cầm cố dao chém nhẹm thỏ rừng nhưng nam giới phát hiện ra được đạo lý của võ thuật là phải biết bí quyết tùy cơ ứng biến đổi, chứ đọng chưa phải nhất định chỉ bao gồm vắt nọ chiêu kia nhằm ứng phó với chiêu này thức không giống.

Thạch Phá Thiên không hiểu nguyên lý thiển cận đó chẳng yêu cầu tại chàng đần dốt nhưng mà vày cánh mày râu bị đưa vào đường lối sai trái.

Ðinch Ðang, Ðinch Bất Tđọng, Sử bà bà, tía fan truyền võ công mang đến nam giới thì người nào thì cũng ấn định chiêu này là để giải khai thức nọ của đối thủ.

Ðêm hôm ngơi nghỉ trong miếu Thổ địa, tuy Mẫn Nhu gồm cùng quý ông chiết giải tìm chiêu, nhưng nhì người lại không nói với nhau câu nào. Mẫu Nhu chỉ góp quý ông lĩnh hội về cách thực hiện hầu hết phương pháp của Tuyết đánh tìm pháp. Còn yếu quyết về chữ "biến" thì không ai dạy nam giới.

Hiện nay Thạch Phá Thiên tự mình lĩnh hội được đặc điểm này bất giác lòng mừng hớn hsinh sống như tín đồ phát điên.

Csản phẩm lại suy nghĩ tiếp:

-Hôm ấy sinh hoạt trên con thuyền bé dại bên dưới sông, sư phú dạy mình hễ thấy Ðinh Bất Tđọng gia gia sử chiêu như thế nào thì mình yêu cầu thi triển chiêu ấy. Ðến lúc Bất Tứ đọng gia gia sử chiêu "Thiên vương vãi thác tháp" tôi cũng bắt trước sử chiêu "Thiên vương thác tháp" do vậy hai fan đành vào vị trí không để làm trò cười. Lúc kia Ðinh Bất Tam gia gia cũng đứng bên, mang tỷ y quá cơ pđợi chưởng tiến công mình thì bản thân ứng phó bằng phương pháp làm sao đến buộc phải ? Mình không nên sử chiêu " Thiên vương vãi thác tháp" mà lại chỉ vung ctận hưởng chỉm vào cổ tay y mới cần.

Cmặt hàng tức tốc mang đa số quyền pháp, cố gắng nã test sẽ học trước ôn lại trong đầu chiêu nọ liên tục chiêu kia. Bất giác quý ông vui sung sướng mang đến khoa chân múa tay rồi tự ý đẩy mạnh diễn tập lại. Csản phẩm quăng quật ý niệm chiêu thức nào sử dụng về Việc gì, nhưng chỉ thị triển theo ý riêng rẽ.

Csản phẩm đựng chân giơ tay ra chiêu mọi khi một thêm linh hoạt mãnh liệt.

Csản phẩm phát huy nội lực mạnh dạn mang đến rung cây, lá rụng ào ào rớt xuống túi bụi. Những cục đá béo bằng miệng chén cũng bay tung lên phía trên không.

Lúc có phiến đá làm sao lại rớt xuống đỉnh đầu thì Thạch Phá Thiên hoặc vung chưởng trọn quạt đi, hoặc lạng tín đồ lịch sự bên để tránh mặt, tựa hồ nlỗi thời gian rượu cồn thủ ra chiêu với những người không giống.

Thạch Phá Thiên càng màn trình diễn càng hứng thụ. Những khối hận đá sinh hoạt bên dưới khu đất mọi khi tung lên một những. Về sau, bất luận đã tự phương làm sao bay cho tới, chàng phần nhiều đẩy giỏi né tránh một bí quyết dễ dàng nhưng mà không hao phí gì mang lại sức lực.

Ðột nhiên mấy giờ lách phương pháp vang lên. Một cành lá bị ctận hưởng phong cực mạnh của Thạch Phá Thiên đánh gãy thuộc phần lớn viên đá cơ mặt khác rớt xuống.

Thạch Phá Thiên giơ tay ra đón mang cành cây pphân tử ngang một chiếc đẩy phần nhiều hòn đá bay đi hết sức xa.

Xem thêm: Nam Lực Sĩ Có Thân Hình To Lớn Nhất Nước Nga, Ông Thợ Hồ 64 Tuổi Có Thân Hình Như Lực Sĩ

Thạch Phá Thiên sửng sốt từ hỏi:

-Cử động này có không giống gì kiếm chiêu mà lại Bạch sư phó vừa sử bằng tay trái?

Nghĩ vậy chàng lặt nhỏ dao chặt củi lên cần sử dụng tay trái sử chiêu " Lão chi hoành tà" của tuyết tô tìm pháp còn tay yêu cầu ra chiêu " Trưởng mang tách chi" về Kyên ổn ô đao pháp.

Tay tìm tay đao nhì chiêu số này vốn xung xung khắc nhau tuy nhiên nhị tay mặt khác pngóng ra thì thấy tiiếng gió rkhông nhiều lên veo véo, mạnh mẽ kỳ mãnh liệt. Tay đao mặt đề nghị nam giới chém nhẹm vào cây bách to tù miệng chén bát đứt làm cho đôi. Cành cây vào tay trái mang làm tìm phá vào một trong những cành lá tùng mà lại khiến cho một mảng võ rất to lớn đứt xuống.

Thạch Phá Thiên thích hợp thừa lại nổi tính trẻ nít. Chàng biết là trên hòn đảo này không có người thì bất luận múa may, cù cuồng hay pchờ chiêu kỳ khôi quái hòn đảo nạm nào thì cũng chẳng hại ai cười mình.

Csản phẩm tức thời một tay nuốm dao chặt củi, một tay nạm cành cây múa tkhông nhiều lên rất mau. Sau cánh mày râu chẳng thèm xem xét cho đao chiêu tìm thức chi hết, đương nhiên phái mạnh ra chiêu chẳng vào chương thơm pháp như thế nào.

Nhưng nên biết rằng võ thuật các trường phái vào thiên hạ thì buổi đầu tiên trường đoản cú số ko rồi bắt đầu đi mang đến những cầm võ. Các tiền nhân tất cả lý tưởng trí tuệ sáng tạo ra được chiêu này thức nọ thì cũng Chưa hẳn các vị đó cần theo một quy pháp khăng khăng.

Thạch Phá Thiên vô tình sẽ luyện được chưởng lực tối cao, lại trải qua mấy vị cao thủ tập luyện thêm vào cho, dù rằng đều sự tập luyện của chàng không áp theo một căn phiên bản nào. Bây giờ đồng hồ đại trượng phu nối tiếp rộng thoải mái thêm đa số điều slàm việc học tập cùng thoải mái và tự nhiên sáng tạo ra được môn công lao tả kiếm hữu đao. Công phu này căn uống bạn dạng ở Tuyết Sơn kiếm pháp với Kyên ổn ô đao pháp tiếp tế võ công của Tạ Yên Khách, Ðinch Ðang, Ðinh Bất Tứ, bà xã ông chồng Thạch Tkhô nóng. Có điều chiêu số không một mực thành ra uy lực mãnh liệt, song còn các khu vực sơ hsinh hoạt.

Thạch Phá Thiên không định trọng điểm sáng chế võ thuật, tất nhiên chàng không cho là tới cthị trấn đặt danh từ đến chiêu trò này. Dù đến phái mạnh có muốn đặt tên nhưng mà chàng không biết một chữ làm sao thì cũng ko đặt nổi.

Cmặt hàng càng luyện, nội lực càng gia tăng chẳng thấy mỏi mệt nhọc chi không còn. Mãi mang đến thời gian bụng đói thừa réo lên ầm ầm, con trai mới ngừng tay. Chàng quan sát cho nhỏ thỏ chết thì nó đã bị chân nam nhi xéo nát nhừ không ăn uống được nữa. Chàng đành đi trẩy mấy quả thị khiến cho đỡ đói.

Thạch Phá Thiên vẫn hi vọng Sử bà bà cùng A Tú đi rồi còn quay trở lại. Csản phẩm tức khắc chạy vào vào động nhằm trinh sát nhưng mà làm sao tất cả thấy tông tích nhị bạn đâu?

Ttách tối rồi. Cmặt hàng tức thì sống trong hễ tiến công một giấc ngủ ngon lành.

Thạch Phá Thiên ngủ cho nửa đêm, bỗng dưng nghe mặt sông bao gồm giờ đồng hồ "roạc roạc" như xé lụa. Nội công con trai đã cao ráo thính giác tự nhiên khôn cùng linh mẫn. Cmặt hàng đứng phắt lên theo giờ đồng hồ đụng chạy ra kè sông.

Dưới ánh sao mù mờ, quý ông nhìn thấy được rõ một con thuyền mập áp vào ngay gần bờ và ko ngớt rung đụng.

Thạch Phá Thiên vừa khiếp hãi mừng húm. Cmặt hàng chỉ sợ trên thuyền này còn có Ðinh Bất Tam tốt Ðinch Bất Tứ đọng, nên không đủ can đảm mạo muội tiến về vùng trước.

Chàng lập tức thụt người lại nấp vào sau nơi bắt đầu cây.

Bỗng chàng nghe giờ đồng hồ cồn vang lên. Lần này đại trượng phu trông rõ cánh buồm thuyền xoắn vào với nhau bị gió thổi mạnh dạn đứt tung ra cơ mà trên thuyền chẳng ai nhòm ngó gì cho tới.

Thạch Phá Thiên thấy loại thuyền lay rượu cồn rồi băng ra xa khơi Đấng mày râu vội vàng chạy lại la gọi:

-Trên thuyền bao gồm ai không?

Không nghe giờ đồng hồ fan đáp lại, quý ông nhẩy vọt lên đầu thuyền giương góc nhìn vào vào khoang, tuy vậy chỉ thấy một color tối đen ko rõ trang bị gì không còn.

Con thuyền vẫn lung lay thuận giòng nhàn hạ trôi ra giữa sông. Thạch Phá Thiên lại la gọi:

-Ðinc... Ðinch tam gia gia bao gồm phía trên không?

Vẫn không có người đáp lại, đàn ông tức tốc đâm vào vùng. Chân Đấng mày râu đột vấp váp cần một tín đồ nằm ở sạp thuyền.

Chàng vội đựng giờ đồng hồ xin lỗi rồi thò tay ra nâng tín đồ đó dậy. Ngờ trên đây tay đụng vào thấy giá lạnh té ra một mẫu zombie.

Thạch Phá Thiên đơ mình gớm hãi la lên một tiếng:

-Úi chao!

Tay trái phái mạnh sờ soạng lại đụng đề nghị cánh tay fan không giống cũng lạnh lẽo nlỗi băng. Ðây lại là 1 xác chết! Csản phẩm vừa thấp thỏm vừa mò mẫm lấn sân vào khoang vào. Chân Đấng mày râu lại dẫm đề xuất một zombie nữa. Khoang này cũng toàn là xác bị tiêu diệt, cái nằm lăn uống ra, loại ngồi tựa mạn thuyền.

Thạch Phá Thiên khiếp vía kinh hồn tởm hồn, chứa giờ đồng hồ la thiệt to:

-Trong thuyền gồm ai không?...

Cmặt hàng tởm hãi quá nhiều, nghe thấy tkhô cứng âm mình vang danh đã lạc giọng.

Thạch Phá Thiên run rẩy tiếp cận đằng lái. Dưới ánh sao nam nhi nhìn thấy được rõ gồm mang lại mười mấy người, ở ngổn ngang. Người nào cũng cứng đơ hiển nhiên gần như là xác bị tiêu diệt.

Hiện giờ vẫn huyết trời thu. Gió thu hiu hắt, mấy cánh buồm rách rưới toang bị gió thổi vang lên phần đông tiếng lạch phạch.

Thạch Phá Thiên Tuy quen cùng với chình ảnh đơn độc, tất nhiên bạo dạn, tuy vậy trước cảnh đêm khuya một mình sinh hoạt khu vực hoang vắng tanh trong một mẫu thuyền đầy tử thi, cánh mày râu ko ngoài bsinh sống vía, tưởng chừng như bị bóp nghẹt họng.

Chàng ghi nhớ lại xác chết cứng giật sinh hoạt Hầu giám tập khiến cho chàng cơ hồ nghẹt thsống mồ hôi toát ra nlỗi tắm, lông tóc dựng ngược. Cmặt hàng ý muốn nhảy lên bờ. Nhưng đàn ông vừa đặt chân lên ... thuyền, thốt nhiên la hoảng vị phi thuyền ra bờ quá xa rồi cùng sẽ thuận giòng trôi đi.

Con thuyền béo thuận giòng theo ven hòn đảo Tử Yên loanh xung quanh, mấy nơi thuận cái băng đi. Ðêm hôm ấy Thạch Phá Thiên không đủ can đảm vào khoang thuyền nên nhẩy lên mui đằng lái ôm lấy cột buồm ngồi đợi cho tới sáng.

Sáng sớm ngày tiếp theo. Vừng thái dương vừa nhô lên, hầu hết đồ gia dụng bốn phía những bắt gặp rõ ràng, làm cho Thạch Phá Thiên đỡ lúng túng. Chàng nhẩy xuống đằng lái thấy được vào vùng xung quanh vùng không nhiều ra là gồm cho tới năm sáu chục xác bị tiêu diệt coi khôn cùng tmùi hương trọng điểm, bsinh hoạt vía!

Lạ tại đoạn trên bản thân gần như tử thi rất nhiều không có dấu ngày tiết, cũng không có đao tmùi hương giỏi kiếm tmùi hương chi cả. Chàng không hiểu bọn họ bởi sao nhưng chết?

Thạch Phá Thiên đi quanh mũi thuyền thì thấy ở chính giữa cửa khoang bao gồm treo hai loại bài bác đồng che loáng lớn bởi bàn tay. Một tnóng tương khắc diện mạo tươi cười, nhan sắc hòa ái trường đoản cú tường. Còn một tnóng nữa xung khắc diện mạo quỷ ác ác sát coi vô cùng dữ dội. Cả nhị tấm bài bác đồng đóng góp bằng loại đinh Fe hết sức nhiều năm treo vào tấm gỗ cửa ngõ khoang, coi khôn cùng kỳ túng thiếu.

Thạch Phá Thiên để ý nhìn hai tấm bài xích đồng thì thấy nhì diện mạo khắc vào đó linh động nlỗi fan thiệt. Chàng sợ hãi không đủ can đảm quan sát lâu xoay đi nơi khác. Cmặt hàng lại quan sát tới phần đông xác bị tiêu diệt thì tay tín đồ nào thì cũng rứa binh khí hoặc sống lưng giắt đao tìm. Hiển nhiên toàn là fan vào võ lâm.

Thạch Phá Thiên xem kỹ hồi thọ, chàng phát hiện ra trên vai áo mỗi cá nhân phần nhiều thêu một con cá nhỏ dại bằng tơ white. Csản phẩm càng coi càng tháy ly kỳ. con trai đoán những người dân bên trên thuyền này cùng đàn với nhau. Nhưng nam giới không tài nào hiểu được vày sao chúng ta gặp mặt cường địch đến nỗi đề nghị giết thịt không còn.

Con thuyền liên tiếp trôi theo làn nước xuống miền hạ giữ. Thuyền trôi cho đến trưa thì gặp khúc sông chạy vòng vèo. trước phương diện gồm hai con thuyền sóng hang ngược giòng tăng trưởng.

Người lái thuyền cơ thấy phi thuyền này cứ chênh chếch trôi kèm theo la lên:

-Nhà đò! Nhà đò !

Nhưng trong thuyền vẫn ko người bể lái, vị trí này nước tung xiết, để cho chiến thuyền luân chuyển ngang ra.

Sầm một giờ đồng hồ vang lên! Con thuyền này vẫn đụng vào nhị thuyền tê.

Bỗng nghe tiếng fan ta la ó om sòm lẫn cùng với giờ nguyền rủa thô lỗ không nuối tiếc lời.

Thạch Phá Thiên trong thâm tâm khiếp hãi khôn cùng, bụng bảo dạ:

-Thuyền này va đề nghị thuyền khác làm sợ hãi tín đồ ta, chắc hẳn bầy bọn họ vẫn rầy ra mình. Không chừng cuộc tầm nã cứu vớt sễ buộc bản thân vào tội giết mổ bị tiêu diệt từng ấy người bên trên thuyền. Bâygiờ đồng hồ biết làm nỗ lực nào?

Tình trạng thúc bách khiến cho chàng xuất hiện cấp cho trí, đàn ông gấp thụt vào vào khoang lật ván lên nằm núp xuống đáy thuyền.

Hiện nay bà phi thuyền sẽ ngay cạnh nhau, rồi bao gồm tín đồ nhẩy quý phái. Những tiếng la hoảng ngay tức khắc vang lên. Có tín đồ thét:

-Không buộc phải thuyền chài! Sao... Sao họ chết cả rồi ?

Người thì la:

-Cả Bang chúa... Thành Ðại Dương cũng sống vào này.

Ðột nhiên mũi thuyền gồm fan la hoảng, mồm đính bắp :

-Ðây là... " Thưởng trọn thiện tại phạt ác lệnh..."

Tiếng tín đồ này không khổng lồ lắm, tuy vậy tkhô hanh âm run lập cập ra chiều kinh khủng cho cực độ. Người đó chưa nói không còn thì giờ đồng hồ fan hốt nhiên dừng lại .Trong thuyền lạng lẽ ko một giờ động.

Thạch Phá Thiên tuy nấp dưới mặt đáy vùng, ko trông vẻ phương diện từng bạn, tuy thế đàn ông cũng biết chúng ta khiếp sợ đến cơ cực.

Hồi thọ new lại sở hữu fan lên tiếng:

-Năm nay lại cho kỳ " Ttận hưởng thiện pphân tử ác lệch" xuất hiện. Ðây chắc chắn là nhì vị sứ đọng giả Thưởng trọn thiện nay, pphân tử ác phụng mệnh đi tuần. Cái này không phải thuyền chài cơ mà vẫn tạo ra những lỗi lầm... Hỡi ơi!..

Hắn buông giờ thlàm việc dài rồi không nói nữa.

Người không giống đựng tiếng hỏi :

-Hồ đại ca! Nghe nói lệnh thưởng thiên phạt ác là trả bạn đi... đi mang lại vị trí kia rồi new xét xử, chứ không hề tru lại ngay lập tức đuờng trường cơ mà?

Người nói trước đáp:

-Ðây là họ không Chịu đựng ríu ríu vâng lệnh đi ngay, new nạm này. Xem chừng Bang chúa thành Ðại Dương không Chịu đựng trái lệnh thống lĩnh, phần lớn bạn tạo cuộc chống đối làm cho nhì sđọng mang nỏi lôi đình.

Người nghe y nói câu này rồi ai nấy đầy đủ yên ổn không báo cáo.

Thạch Phá Thiên sực ghi nhớ tới chuyện gì ngấm ngầm hoảng:

-Những xác chết trên thuyền này các chưa hẳn dân chài chi bỏ ra đây? Lại còn một vị bang chúa... Ttránh ơi! Nguy rồi! Hai ông sứ trả thưởng trọn thiện nay phạt ác làm sao kia chẳng hiểu tất cả tìm tới bang Trường Lạc công ty bản thân không?

Csản phẩm suy nghĩ tới đây bất giác lòng lạnh nhỏng lửa đốt, bụng bảo dạ:

-Mình nên liệu sao chạy mau về Tổng đà cung cấp thông tin mang lại Bối tiên sinc hay nhằm lũ y chuẩn bị.

Ssinh sống dĩ đàn ông tính toán như vậy nguyên nhân là quý ông đã bị người ta nhận lầm là Thạch bang chúa và bắt buộc chịu đựng đựng rất nhiều cthị trấn phiền lành não. Vả lại trả mấy phen suýt nguy mang lại tính mạng, ai so với con trai cũng tàn ác dữ tợn, chỉ những người bang Trường Lạc tự bên trên xuống bên dưới hầu hết cung kính đại trượng phu. Dù tại kia Triển Phi toan hạ sát phái mạnh, cơ mà kia chỉ là cthị xã hiểu nhầm. Vì thế cho nên so với sự chống chế tan nguy của hầu hết bạn bang Trường Lạc phái mạnh rất quyên tâm.

Xem thêm: Tuyển Diễn Viên Quần Chúng Tphcm, Nghề Vỗ Tay

Thạch Phá Thiên nghĩ vậy bắt buộc càng lắng tai nghe gần như tín đồ vào thuyền thì thầm.


Chuyên mục: Tin Tức

Link vao M88