Tùy Tiện Phóng Hỏa Chương Mới Nhất, Tùy Tiện Phóng Hỏa

  -  
Ghi chú: Dịch Văn Trạch nợ Giai Hòa chi phí xe về nhà. Mấy mươi năm sau chạm mặt lại, vật dụng giá tăng ~> tiền lời tăng, đành lấy thân báo đáp.

Bạn đang xem: Tùy tiện phóng hỏa chương mới nhất, tùy tiện phóng hỏa

Giới thiệu:Rạng sáng tía giờ, Giai Hòa để vé máy bay xong, đóng laptop lại.Đã hợp tác cùng tổ biên kịch qua tía vụ, rốt cục cô cũng hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu nhưng viết kịch bản bộ phim này một mình. Cha tháng trời dầu nóng lửa bỏng, từ bỏ lúc ban đầu phân vai mang lại khi xong kịch bản, đạo diễn mới thông qua. Cô thở hắt ra một hơi, đặt ngay vé máy bay đi Tam Á, sẵn sàng tinh thần để hoàn toàn nghỉ ngơi vào vài ngày tới. Dù sao tuần sau mới bước đầu bấm máy, cô sẽ nạp năng lượng dầm nghỉ ngơi dề trong cái rét đông bạn kia của Hoành Điếm <1> ròng rã bố tháng trời. Bây giờ không tranh thủ lười được tí thì đợi đến lúc nào?Bỗng nhiên di động đột rung lên, giảm ngang cái ngáp của cô.“Một tin xuất sắc và nhị tin xấu, bây giờ em ý muốn nghe tin làm sao trước?” Nhà phân phối Kiều Kiều phấn khích nói to.“Lại phá bĩnh nữa.” Giai Hòa lại mở máy tính xách tay ra, ban đầu nhanh tay tìm file kịch bản. Từ bây giờ nhận được năng lượng điện thoại của nhà sản xuất, không cần thiết phải nói đưa ra dài dòng, nhất quyết là có liên quan tới kịch bản.“Tốt. Lần này độc nhất định nên nghe cho hết đấy.” Kiều Kiều tất nhiên có năng khiếu khiến cho cô yêu cầu ức chế. “Vai phái nam lần này, là thần tượng em đó.”Giai Hòa bật thốt lên theo bản năng: “Justin Bieber hả?”“Mơ gì đó, họ diễn cổ trang đó! Biên kịch đại nhân!”“Mấy bữa nay em mê cậu nhỏ dại này nha. Có một đoạn bên trên Grammy mà em cũng coi ngay sát hai mươi lần.” Giai Hòa lưu giữ tới cậu nhóc mới mười bảy tuổi kia, nhì mắt đều sáng bừng bừng, bắt đầu phun trào không dứt với Kiều Kiều, “Chị lừng chừng đâu, thời điểm thằng bé xíu ở YouTube em đang thích rồi á——”“Dịch Văn Trạch.”Ba chữ, thành công bóp nghẹn trong cổ họng cô.Dịch Văn Trạch?Giai Hòa vừa mở kịch phiên bản ra, trọn vẹn kinh ngạc: “Không yêu cầu nói giỡn với em chớ? làm những gì mà yêu cầu diễn do vậy nha?”“Chúc mừng em. Rút cuộc em đã và đang ý thức được tầm kích thước của vụ này.” Kiều Kiều ở bên kia cười cho suиɠ sướиɠ.Giai Hòa không so đo câu hỏi cười cợt của cô nàng, lại truy nã hỏi tiếp: “Thật sự là Dịch Văn Trạch?”“Đương nhiên rồi, mới rỉ tai xong.” Kiều Kiều liên tục nói: “Bây giờ đến tin xấu. Anh ta có chủ kiến với kịch bản, new vừa rồi cũng nói cùng với đạo diễn luôn. Vì thế tin xấu trước tiên là ngày nghỉ của em tiêu rồi. Tin xấu sản phẩm công nghệ hai là em buộc phải mở máy lên với sửa ngay lập tức lập tức. Nhân tiện tặng kèm thêm một câu, anh ta chuyên nghiệp và cũng hết sức kỹ tính, vì vậy em cùng với tổ của em, bố tháng là bao gồm chắc.”Ảnh nền trên màn hình hiển thị máy tính chính là Dịch Văn Trạch. Anh ta chú ý Giai Hòa cười nhạt.Giai Hòa trừng ánh mắt lại, căn bản không lưu ý đến câu sau cuối của Kiều Kiều, cũng không ý thức được chị đã cụp điện thoại. Chỉ nhìn thấy mỗi thần tượng vẫn theo từ năm cấp Hai, chất xám ngưng chuyển động luôn rồi.Cô có toàn thể bài viết, thông tin cả xuất sắc lẫn xấu của Dịch Văn Trạch, còn lưu giữ thêm một lô thư mục trong word, tất cả đều bước đầu từ thời gian Dịch Văn Trạch bắt đầu vào nghề. Đương nhiên, cô đã hết giống với những cô thiếu nữ, phân phát cuồng do minh ý thức tượng, cho đón nghỉ ngơi sân bay, tham gia fan hâm mộ club này nọ. Rộng nữa, vì tính chất công việc, đa số thời gian cô đều bận rối beng lên, cũng không còn hứng thú với ngôi sao nào nữa, biểu thị vô thuộc chuyện nghiệp…Mà sự thật là, kế bên Dịch Văn Trạch, những người khác trong đôi mắt cô dài lâu là phần đông đóa vinh hiển sáng nở buổi tối tàn nhưng mà thôi.Góc phải màn hình đột nhiên hiện một ô cửa sổ nhỏ.Là một file new gửi đến. Giai ấm no tay mở ra, là của đạo diễn.File gửi đến…là kịch bản Dịch Văn Trạch gởi lại.<1>: Hoành Điếm là phim trường khét tiếng của Trung Quốc, nằm ở vị trí Thượng Hải cùng được coi là Hollywood của phương Đông.
Đô Thị Ngôn Tình Sủng
1/62
Chương 1: chuẩn chỉnh bị buổi họp báo 1
*Chương này có nội dung ảnh, nếu khách hàng không thấy câu chữ chương, phấn kích bật chính sách hiện hình hình ảnh của trình chăm chú để đọc.

Xem thêm: Game Giết Thời Gian Nơi Công Sở 7, Trò Chơi Giết Thời Gian

*
Kẹt xe cộ kẹt xe.Giai Hòa tức bực nhìn đồng hồ hiển thị trên di động, tim đập mỗi lúc càng dữ. Buổi họp báo đã ban đầu từ lâu mà lại cô còn nằm trên đường như thế này đây. Hẹn ở chỗ nào không hẹn, sao lúc này lại trúng dịp nghỉ lễ hội tình nhân cơ chứ? Mấy xe cộ taxi ở Thượng Hải đều phải sở hữu khách ngồi thành đôi. Cô call xe đã được gần một giờ, lại thêm vụ kẹt mặt đường này, chỉ sợ cho nơi không hề sót lại được mấy nhân viên.
Dường như anh chàng tài xế xúc cảm được Giai Hòa đang chuẩn bị nổ tung đến nơi, mỉm cười an ủi.“Cô đừng lo. Đàn ông đợi là bắt buộc đạo, tuyệt nhất là ngày hôm nay.”Giai Hòa oán hận nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ: “Nếu rất có thể chờ thật thì xuất sắc rồi.” Trong buổi họp báo không tồn tại chuyện của tín đồ biên kịch, mà cô cũng chả yêu cầu đạo diễn giỏi diễn viên gì. Ai ngóng cô?“Cô xách cả tư trang hành lý theo mà, sao anh ta không đợi được?”Giai Hòa chú ý thẳng vào tấm gương chiếu hậu, thấy ánh mắt sáng trưng của anh chàng tài xế, thực sự hết sức muốn lý giải nhưng lại chẳng có tâm trạng nào nhưng mà mở lời. Họp báo chấm dứt, đa số người sẽ tới Hoành Điếm, tất nhiên cô buộc phải tay xách nách mang tư trang theo. Nhưng lại mà một thiếu nữ như cô, dịp lễ tình nhân lại kéo vali vào khách sạn Hilton, khỏi nên nói gì, trăm người chỉ nhắm tới một ý nghĩ…
Đèn đỏ gửi sang màu xanh, đèn xanh chuyển sang đèn đỏ gần như là đến không khí xem, không tồn tại lấy một mẫu xe nào nhúc nhích được.Cứ vì thế mà đi, cô đến được khách sạn thì đã được gần sáu giờ.Giai Hòa kéo vali đi, đến dưới đại sân của khách hàng sạn, nhìn mấy thiếu nữ xinh đẹp teo ro vào gió rét mướt đương mỏi đôi mắt trông thần tượng, không cần đoán cũng biết là fan hâm mộ của Dịch Văn Trạch. Lại nghĩ đến phiên bản thân mình sắp đến được thấy người thật, tự nhiên và thoải mái cũng bắt đầu có cảm giác ngường ngượng nha. Mãi cho đến khi thấy góc nhìn đánh giá chỉ của bảo đảm cửa thì mới có thể giật mình tráng lệ lại.Hai năm làm biên kịch coi như không công. Bộ dáng bình thản ngụy trang trường đoản cú xưa cho nay, hoàn toàn đổ vỡ.“Rốt cuộc em cũng đến được.” cửa thang sản phẩm vừa mở ra, suýt chút nữa Kiều Kiều ấn hư luôn cả năng lượng điện thoại. “Họp báo triển khai hơn nửa rồi em new đến.” Chị vừa nói vừa đoạt lấy tư trang hành lý trong tay Giai Hòa, bước đi như bay vào hội trường.

Xem thêm: Master X Master (Ncwest Version) : Ncsoft, Master X Master Download Pc


Chỗ fonts nền dựng cao thu xếp hơn mười loại ghế, ánh đèn rực rỡ.Lúc này đã bước vào giai đoạn phỏng vấn, hầu như nhân vật bao gồm đang nghỉ ngơi trong hội ngôi trường cùng hàng nghìn phóng viên của khá nhiều tờ báo không giống nhau vây quanh chất vấn <1>. Nàng nhân vật thiết yếu đứng ngơi nghỉ nơi bao gồm góc chụp đẹp mắt nhất, tự tín với cách pose hình hoàn hảo. Cô gái này là thần tượng mới nổi trong giới, thú vui vẫn còn không tự nhiên. Lúc trước khi phân vai, thậm chí Giai Hòa còn lừng chừng tên cô, kiếm được vài tư liệu trên mạng, cũng thiết yếu tượng tưởng ra được cô gái này đã diễn vai một quý cô gái (con gái út) đơn vị Đường như vậy nào. Hiện giờ ngó lại, tối thiểu là chiếc dáng bạn kia…thật ra cũng phụ vào chút đỉnh.Kiều Kiều thốt nhiên kéo cô, chỉ chỉ về phía mặt phải.Vị trí kia, hiển nhiên là Dịch Văn Trạch.Phông nền phía sau lưng anh, là Cung Đại Minh với đèn đuốc sáng lòa, chìm trong bóng tối.Mặc dù bị cả chục phóng viên chen nhau vây kín, nhưng bởi vì có ưu cầm cố chiều cao, vẫn có thể nhìn được một mặt mặt của anh ý qua đống máy hình ảnh đương lồi lõm lên xuống. Mái tóc ngắn color đen, ánh nhìn mạnh mẽ như xuyên thấu tín đồ khác. Sống động đến nỗi khiến Giai Hòa sững người.Lúc này, một phóng viên báo chí trẻ đã nhẹ nhàng đặt câu hỏi. Chần chừ là bởi vì kích cồn hay vì chưng cái gì khác, câu hỏi có chút ngập ngừng, khuôn phương diện cũng ửng hồng cả lên. Anh chỉ mỉm cười, kiên trì nghe. Mãi cho đến khi phóng viên báo chí hỏi xong, anh lập tức vấn đáp một bí quyết vô thuộc lịch sự. Từ khoảng cách này, hoàn toàn có thể thấp nháng nghe được các giọng nói của anh, chưa phải là giọng chuẩn của quốc gia, vừa quen thuộc mà cũng thiệt xa lạ.“Đợi chất vấn xong, chị bảo anh đạo diễn giới thiệu hai fan làm quen.” Kiều Kiều lé mắt nhìn cô, “Chị chỉ là 1 sản xuất nho nhỏ, giới thiệu hoàn thành rồi người ta khăng khăng không ghi nhớ rõ em, cứ nhằm đạo ra mắt quân.”Giai Hòa nỗ lực giữ vững biểu cảm trấn tĩnh, tuy nhiên trái tim lại mơ hồ phát hiện tại mình mang giầy cao gót. Vốn là cao hơn Kiều Kiều nửa cái đầu, giờ đồng hồ đế thêm đôi gót cao này đứng bên fan chị, biến đổi mình thành một siêu mẫu mã thư cam kết vậy.“Bình tĩnh, bình tĩnh.” Kiều Kiều đưa mang đến cô một ly nước, “Chúng ta phải thông thường vô. Giả dụ em nhưng mà để lộ ánh mắt chết mê bị tiêu diệt mệt thì thất bại ngay. Chị thề, nhất mực anh ta đã bắt em ngày nào cũng phải sửa kịch bản ——”“Chẳng đề nghị lúc nào thì cũng thế?” Giai Hòa uống miếng nước, tức bực nói, “Cho dù cho là nam chính con gái chính, nam đàn bà phụ, nỗ lực kịch bạn dạng lên, câu thứ nhất nói là ‘Kịch bản có vấn đề’, đẳng cấp như hận tất yêu để bạn khác diễn vai bé rối yên thin thít, còn bản thân ôm một gò lời thoại nói không xong xuôi thì new kêu là kịch bạn dạng tốt à.”“Ối? Mấy lời này em nói với chị có tác dụng gì, nói cùng với đạo diễn không được hả?” Kiều Kiều chiếm lấy ly của cô, uống, “Hai phương diện chị cũng chưa hẳn là người, em đừng làm nặng nề dễ chị mà.” nhì mắt Kiều Kiều lòe lòe sáng, vô tội chú ý Giai Hòa.Giai Hòa nghiến răng nghiến lợi trừng góc nhìn chị: “Nếu mấy fan kia là khách làng chơi, chị đó là tú bà.”Suýt nữa Kiều Kiều xịt nước: “Được được, ở đâu Dịch Văn Trạch sửa em chớ sờ vào nữa.”Giai Hòa đang mong muốn nói tiếp, Đạo diễn Khương đã không đồng ý một phóng viên, bắt gặp hai cô gái, giơ tay vẫy vẫy.Kiều Kiều đẩy cô, bé dại giọng nói: “Chị đi xem nữ diễn viên kia, cô bé luôn ưng ý ‘được coi trọng.’” Nói dứt cũng không chờ cô có phản ứng gì, trưng ra khuôn khía cạnh tươi cười biến đổi luôn.Giai Hòa thấy Dịch Văn Trạch lân cận Đạo diễn Khương đang cách đến. Dịch Văn Trạch liên tục phải chụp ảnh chung cùng vài bạn phóng viên, nhờ vị đạo diễn khéo léo từ chối anh bắt đầu thoát ra được, đang nhỏ giọng thủ thỉ cùng đạo diễn. Cô chỉ cần nhìn Dịch Văn Trạch, chân ngay tức khắc bất động.Mãi cho đến khi đạo diễn lại ngẩng đầu gọi, Dịch Văn Trạch cũng quay đầu sang một bên sang, nhìn cô.Như ảnh hưởng từ kịch bản, chốc lát anh mỉm cười cợt cùng chú ý cô như một pha xoay chậm, toàn bộ ánh nhìn đều chỉ ngừng trên 1 mình Giai Hòa, to gan mẽ khiến cho trái tim cô lại bắt đầu bồn chồn không yên. Tuy vậy mà chỉ trong một cái chớp mắt, cô chỉnh lại quần áo, mỉm cười, đến bên cạnh đạo diễn Khương.Đạo diễn Khương vỗ vỗ vai: “Đây là biên kịch Giai Hòa.”“Xin chào.” Dịch Văn Trạch gật gật đầu, trong hai con mắt sâu thẳm bao gồm ý cười cợt thân thiện, khác xa với vẻ lịch sự xa cách so với phóng viên lúc nãy, bao gồm thêm vẻ ôn hòa ngay sát gũi. Anh vươn tay, nhẹ nhàng thay bàn tay Giai Hòa.“Chào anh.” Vừa mới ở mặt trong, bàn tay Giai Hòa vẫn còn đấy lành lạnh. Nuốm lấy bàn tay ấm cúng của anh, tim lại đập bùm bùm.“Kịch bản sửa vậy nào rồi?” cơ hội hai người buông tay ra, Đạo diễn Khương bước đầu đi đòi nợ.“Cũng sắp kết thúc rồi, tối nay tôi gửi cho anh.” Giai Hòa kiểm soát và điều chỉnh lại tâm trạng mình, lập tức lao vào trạng thái công việc, “Nhưng mà lại vài phân đoạn lại có tý vấn đề ——”“Ờ được,” Đạo diễn cười cắt theo đường ngang lời cô, “Đến Hoành Điếm rồi nói sau.”Giai Hòa ngượng ngùng gật gật đầu, phạt hiện bản thân mình vội gáp cho nỗi sẽ quên đây là cuộc họp báo, phóng viên báo chí vẫn còn ngồi chờ chất vấn ở ngay kia. Dẫu vậy mà nói đến đây cô cũng hoàn thành lại, cũng chẳng biết buộc phải nói thêm mẫu gì, chỉ lạng lẽ đứng sinh sống đây, ra vẻ như sẽ nhìn người vợ diễn viên chính phỏng vấn. Dịch Văn Trạch cùng đạo diễn bắt đầu dùng giờ đồng hồ Quảng Đông tán gẫu. Cô nghe được chữ đực chữ cái, gần như là chuyện kịch bản.Lúc Giai Hòa bận nghiêng cứu buộc phải im lặng rồi trốn đi như thế nào, một phóng viên báo chí đã chớp thời cơ phỏng vấn.Dịch Văn Trạch quan sát cô: “Chúng ta đi uống nước.”Giai Hòa không rước cớ chạy trốn được, chỉ bao gồm thể bồn chồn đi theo anh đến một loại bàn dài, thay lấy ly nước chanh anh đưa.Anh cũng chọn 1 ly nước chanh. đa số ngón tay thanh mảnh dài nạm lấy ly thủy tinh, các đốt ngón tay được siêng sóc, dẫu vậy vài khu vực trên bàn tay lại sở hữu những điểm sáng diễn viên nào thì cũng có. Các năm, đầy đủ vết mến lại trở bắt buộc chai sần thô ráp.“Có vấn đề gì sao?” Anh đột nhiên hỏi.Giai Hòa ngước đầu, chú ý vào đôi mắt anh, new phát hiện phiên bản thân mình lại quan sát tay anh mang đến ngẩn người, cười cợt cười: “Không gồm gì, tôi chỉ cảm thấy làm diễn viên thiệt vất vả.”Dịch Văn Trạch phát âm ý cô, cười cợt đáp lại: “Thật ra cũng ko sao, chỉ có điều diễn viên bạn nữ sẽ gặp mặt nhiều trở ngại hơn. Cho dù mu bàn tay có được quan tâm kỹ lưỡng, thì lòng bàn tay cũng trở nên khô cùng chai sần, duy nhất là diễn cổ trang.”Giao Hòa cười: “Đúng vậy, từng này gắng kiếm rồi nỗ lực dây cương, mặc dầu làm thế nào thì cũng không có công dụng được bao nhiêu.”Khiêm tốn, gồm lễ độ với những người khác, thân cận không kiêu ngạo. Đây đó là những lời tấn công giá của không ít người đã cộng tác cùng.Mà bây giờ, khi tiếp xúc với người thật, coi ra tương tự như thế.Cứ như vậy, Giai Hòa nói một nhị câu, thuộc anh nói mấy chuyện linh tinh ko đầu không đuôi, vờ vịt giả vịt nắm ly nước chanh, uống được một ngụm cũng không dám uống tiếp nữa. Cảm giác này hệt như ngày bỏng vấn đầu tiên sau khi giỏi nghiệp vậy. Phía bên ngoài thì tỏ ra trấn tĩnh, phía bên trong thì rối lên từ lâu, chỉ sợ một đụng tác nhỏ tuổi hay góc nhìn của mình khiến cho người ta có ấn tượng không tốt.Huống chi người bầy ông trước đôi mắt là thần tượng mười mấy năm của cô.Năm đó, Dịch Văn Trạch vừa cách ra nghề, cô mới giỏi nghiệp cấp cho Hai.Lúc đó Dịch Văn Trạch như là 1 trong những thần tượng của giới trẻ. Trong khoảng thời hạn phim hình ảnh của Đại lục không phát triển, anh lại có cơ hội phát triển trong cha năm. Nhưng bây giờ, những tập phim của anh so với trước khi vô cùng ít. Tuy cũng coi như thể nửa lui về phía đằng sau màn ảnh nhưng vẫn hoàn toàn có thể khiến fan khác chú ý.Bỗng nhiên, tiếng nói Kiều Kiều vang lên, đại ý là nhắc nhở mọi người phỏng vấn nên tranh thủ thời gian, tổ kịch bắt buộc đi ngay.Bởi vày câu này, tương đối nhiều phóng viên trường đoản cú xa ào ào đến, cắt ngang hai người, muốn phỏng vấn một mình. Giai Hòa khôn xiết thức thời nhường nhịn đường, ra đi phòng yến tiệc, chọn một ít bánh ngọt ở chiếc bàn tiệc dài, nạp năng lượng qua loa để no bụng chấm dứt liền ngồi tại một góc sáng sủa sủa, chờ thư ký của Kiều Kiều đưa mình lên xe.Không biết qua bao lâu, di động tự nhiên rung lên.Cô mở máy, đương nhiên lại là giọng Kiều Kiều: “Em góp chị tìm Dịch Văn Trạch với. Trợ lý của anh ý ta nghỉ ngơi cạnh chị đây, ngu yêu cầu biết, ngay khắp cơ thể cũng trù trừ ở đâu.” tiếng nói của chị thiết yếu nghe rõ vì chưng những luồng gió ù ù bình thường quanh. Bên cạnh đó chị đã ở bên ngoài, tâm trạng rất xấu. “Cô vợ mới ly hôn của anh ấy ta sẽ dính rộp vấn, lúc mấy phóng viên chưa có chộp được thông tin gì thì anh ta lên xe bặt tăm tiêu, cơ mà ông chủ chị ghét độc nhất vô nhị là buộc phải lấy scandal nhằm gây chú ý. Phiền chết mất thôi!”Kiều Kiều mặt nghe năng lượng điện thoại, mặt ra lệnh cho tất cả những người ta call lái xe pháo đến.Giai Hòa nghe xong giật cả mình, lúc cúp smartphone mới phát hiện, Kiều Kiều upgrade mình tự biên kịch thành thư ký.Mà bây chừ cô cũng biết tốt nhất phải tìm đã tạo ra Dịch Văn Trạch. Không riêng gì ông nhà của Kiều Kiều ghét scandal, Dịch Văn Trạch cũng vướng tới các tin tức mâu thuẫn như thế này. Trong cả cô là một trong những người hâm mộ luôn tin cẩn anh, ngay cả nửa tháng báo chí cung cấp tin anh phân chia tay bắt đầu biết được, anh vẫn cùng cô nàng kia kết hôn 2 năm rồi.Cô từng tới vị trí này vài ba lần, cho nên cũng coi như có chút thân quen thuộc. Buông ly xuống, quan đồng hành nhà báo cùng mọi diễn viên khác ở góc xa kia, nhận xét từng chút một, tuy vậy lại ko phát hiện dòng bóng cơ đâu nữa.Đại khái là đi hai tía vòng quanh hội trường, Giai Hòa bắt đầu sực nhớ nơi này còn có một thang lầu ít người đi qua.Lúc đẩy cánh cửa ra vào cầu thang, bên phía trong chỉ có ánh đèn white color mờ, thực yên lặng.Dịch Văn Trạch đứng tại một góc khuất, di động đã tắt nguồn, ánh sáng trắng nhờ vào nhờ trong thâm tâm bàn tay chỉ lóe lên rồi biến hóa mất. Giữa hai ngón tay anh là 1 trong những điếu thuốc lá, lặng lìm nằm đó. Mãi cho tới lúc châm thuốc, anh bắt đầu nhìn nhoáng qua Giai Hòa đương đứng làm việc cửa mong thang.Giai Hòa bị anh nhìn, không hiểu nhiều sao chột dạ: “Kiều Kiều nói tôi chuyển anh xuống.”Anh gật đầu: “Ừ, cảm ơn.”Dịch Văn Trạch, người luôn hòa nhã mỉm cười cợt trong toàn bộ cuộc họp báo, bây giờ miệng không nhếch một chút, chỉ lẳng im hút thuốc, không thể nhìn Giai Hòa.<1>: Giống chũm này ~